(Cư dân mạng) - Đã có chuyện gặp cảnh sát giao thông người dân sợ! Gặp cán bộ chính quyền cấp cơ sở người dân sợ! Doanh nghiệp đi đăng ký kinh doanh sợ! Người dân đi khám bệnh sợ!… Phải chăng, nhân dân đang có nỗi lo gì về đội ngũ cán bộ hiện nay? Vì lý do gì mà cán bộ các cấp chính quyền khiến nhân dân sợ hãi?

20130211_101746-1

Cám dỗ của quyền lực làm mất đi bản chất người cán bộ

Trước sự cám dỗ của quyền lực nhà nước, quyền lực chính trị, trước một lối sống thực dụng, đồng tiền làm động lực cho bản thân… Nên đến nay, không chỉ là “một số cán bộ” nữa, mà thật sự con số này đang nhiều hơn thế, đang ngày càng suy thoái về đạo đức, lối sống,… không chỉ xa rời nhân dân mà thậm chí còn như con đỉa nhiều vòi, cố gắng bám vào nhân dân để sống.

Chưa bao giờ trong hoạt động của người dân với chính quyền như xin xác nhận, đăng ký giấy tờ, chứng nhận, chứng thực,… phải cần những phong bì dày đến như vậy, cán bộ ngang nhiên tự mở ra “cơ chế một cửa” riêng, để làm nhanh giải quyết “thần tốc”. Nếu không, thì người dân đành phải chấp nhận cái gọi là “đúng quy trình”, đúng như chuyện xin giấy khai tử ở phường Văn Miếu vừa qua vậy.

Trong hoạt động doanh nghiệp khi cần đăng ký hay cấp phép các thủ tục kinh doanh, doanh nghiệp muốn được “bảo vệ” bằng pháp luật. Thì nhất định từ khi thành lập doanh nghiệp cần phải có quà cáp, phong bì gọi là “lễ ra mắt”. Sau đó, muốn được hoạt động yên ổn mà không bị các cấp chính quyền hỏi thăm thường xuyên, thì cần có “phí bôi trơn”.

Nếu chẳng may mắc bệnh mà cần đến bệnh viện tư chăm khám, thì nhất định trước hết phải có mang thuốc chữa “bệnh vô cảm” cho y – bác sĩ, nếu không họ rất khó nhìn thấy bệnh nhân của mình ở đâu. Bởi vì, ôi thôi! Bệnh viện quá tải, nên không “nhìn thấy”. Hoặc nếu có, thì những mũi tiêm sẽ được nhẹ nhàng hơn.

Rồi chuyện gặp cán bộ a, b, c… ở cấp x, y, z… thì cần phải có lịch hẹn trước, nhanh thì vào phòng riêng, còn lâu thì không biết đến bao giờ nữa. Có lẽ đành ngồi chờ – đợi và hy vọng. Biết bao câu chuyện giữa quan và người dân chỉ cần nhắc là lại có 1 câu chuyện dài. Và tất nhiên đó không phải là tất cả, nhưng cũng chỉ vì số nhiều làm ảnh hưởng đến tất cả, theo kiểu “con sâu làm rầu nồi canh”.

Tham nhũng là biểu hiện cho một quốc gia kém phát triển

Tham nhũng là biểu hiện cho một quốc gia kém phát triển

Vậy vì sao chính quyền lại đáng sợ đến vậy? Chính quyền là ai? Thật sự, nếu nói không sợ thì cũng không đúng, nhưng cũng không thể nói là không sợ. Vì có khi đi ra đường gặp anh cảnh sát giao thông tuýt cói một cái, thì không khác gì cảnh “răng môi lẫn lộn”, đứng trước người “đầy tớ” của mình mà không ít người rời vào triệu chứng “tim đập nhanh tay chân run khó thở”.

Chúng ta vẫn hay nói, cán bộ là “đầy tớ của nhân dân”, “công bộc của dân”, bản chất là thế, nhưng thực tế thì lại không phải như vậy. Bởi một số cán bộ hiện nay, đang lợi dụng sức mạnh của quyền lực nhà nước, quyền lực chính trị để biến đó thành quyền lực cá nhân.

Giữa quyền lực nhà nước và quyền hạn được giao nhiệm vụ, được không ít người cho rằng mình cần phải “tận thu”. Thay vì “tận tâm, tận lực” cống hiến cho địa phương, nhân dân và đất nước.

Vậy quyền lực đó có thể làm gì? Đơn giản thôi! Tiền! Quyền lực nhà nước có trong tay, có rất nhiều người có thể lấy được một khối lượng tiền lớn, nhà biệt thự, khu đất vàng, xe sang, chung cư cao cấp… Ranh giới đưa cán bộ chính quyền và nhân dân tới gần nhau nhất, đôi khi đó chính là chiếc cầu “phong bì” sẽ bắt ngang.

Dân sợ quan hay quan sợ dân? Liệu từ trước đến nay, đã khi nào quan phải sợ dân? Nếu quan sợ dân thì đã không có vụ Café Xin Chào; đỗ xe tự do trước cửa nhà dân; tướng Liêm; cán bộ phường vào nhà bắt gà;… và một loạt các sự việc, mà nhân dân bị chính quyền lấy đi quyền hợp pháp công dân của mình.

Điều này thật đáng trách khi chính quyền đang ngày càng để khoảng cách xa với dân, coi thường dân, thậm chí cho mình trở thành “giai cấp thống trị”. Mà quên mất đi rằng, mình là do dân bầu, quyền lực mà cá nhân nắm quyền là đại diện cho tập thể nhân dân.

Cho nên, đừng khi còn là quan “nhỏ” thì “neo bám, dựa dẫm” vào nhân dân. Đến khi trở thành “ông to, bà lớn”, thì lại coi dân là “đối tượng” để nắm giữ. Điều này, xưa nay chưa có ai đối lập với nhân dân mà không phải chịu đứng trên bờ suy vong cả. Bởi trong dân gian luôn có câu thơ lưu truyền: “Thương dân, dân lập đền thờ/ Hại dân, dân đái ngập mồ thối xương”.

Sự thăng tiến của quan chức chính quyền nhà nước, xin đừng nghĩ rằng đó là “thời đến thế vào”. Một phần lớn đều phải dựa vào sức mạnh và niềm tin của nhân dân. Bởi trong 2 từ “quyền lực”, thì “quyền” chỉ là những quy định khuôn mẫu của pháp luật cho phép, nhưng pháp luật vô hình, vô ưu, không thể thực hiện nếu thiếu “lực”. Vậy “lực” là gì? Đó chính là sức mạnh của lòng dân.

Học nhiều nhưng sợ cán bộ không hiểu nghĩa “người đầy tớ trung thành”

Mới đây thôi, bài báo “50% tiến sĩ làm công chức: Chuyện lạ thường… chỉ có ở Việt Nam” đăng trên báo Dân Trí khiến độc giả, khi nhìn vào cứ tưởng “đầy ấn tượng và tự hào”. Bởi cán bộ nước ta hiếu học, đúng là “hiền tài” tạo nên nguyên khí cho quốc gia.

Nhưng thực chất thì liệu có như vậy không? Thật ra là không, bởi cái đoạn sapo đã “chơi” ngay một câu: “…là một hiện tượng bất thường, chỉ có ở Việt Nam”.

Thật buồn cười, ở quốc gia này, họ cố gắng học thật cao chỉ để vươn lên một cái ghế có chỗ dựa vững chắc, được nhiều người kính nể, thỏa mãn danh vọng. Vì vậy, không có gì lạ mà nhiều cán bộ, công chức xin đi học cao học.

Đến mức mà cao học hiện nay nhiều đế mức không khác gì cái “trang trại gà siêu trứng”. Bởi chỉ từ đầu năm 2015 đến cuối năm 2017, mà dự tính cả nước có tới 1.100 tiến sĩ.

Quay trở lại với vấn đề “người đầy tớ trung thành”, câu nói này có lẽ có nguồn gốc từ chủ tịch Hồ Chí Minh, người từng đề cập tới vấn đề này trong Di trúc như sau: “Đảng ta là một đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm, liêm chính, chí công, vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đày tớ thật trung thành của nhân dân”.

Lời của Người trong bản Di chúc lại khiến chúng ta đặt ra một câu hỏi: Làm “đầy tớ” có khó không? Mà sao ai cũng mong muốn có được 1 cái ghế công chức, một vị trí trong có quan nhà nước? Họ sẵn sàng bỏ 300 triệu, chỉ để “mua” một công việc nhà nước với mức lương cơ bản chỉ bằng 1% của số tiền như thế?

Sức dân có hạn mà quan tham thì vô đáy

Sức dân có hạn mà quan tham thì vô đáy

Dễ hay không thì hãy thử xét trên phương diện về quan niệm “đầy tớ” của Người như các câu nói sau: “Nếu dân đói, Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân rét là Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân dốt là Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân ốm là Đảng và Chính phủ có lỗi”; “Việc gì lợi cho dân, ta phải hết sức làm. Việc gì hại đến dân, ta phải hết sức tránh”…

Quan niệm của Người là như thế, một vị anh hùng dân tộc biết dựa vào sức dân mà chống lại kẻ thù là những tên đế quốc xâm lược. Tạo nên “thiên anh hùng ca ngàn năm sáng trói, lưu danh đến muôn đời”. Biết dựa sức dân, biết “dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong” mà “tạo vận, tạo thời” cho đất nước.

Còn ngày nay, khi đất nước độc lập, yên bình trở lại, người dân được hưởng cuộc sống ấm no. Thì đó cũng là lúc một bộ phận cán bộ “rất lớn” chứ không phải “không nhỏ” nữa, bị cám rỗ của quyền lực, tài sản của người dân… mà tiến hành vơ vét, tham nhũng, lãng phí tiền, tài, sức lực của nhân dân.

Không có gì lạ lẫm khi mô hình dòng họ trị, gia đình trị lại tham gia vào bộ máy công quyền nhiều đến như vậy. Không có lạ gì khi lợi ích nhóm lại liên kết thành “mạng nhện” dày đặc và lộ liễu đến như thế. Không có gì là quá xa lạ khi chính quyền địa phương “đòi tiền túi” của người dân một cách công khai như thế. Không có gì ngạc nhiên khi giữa một “rừng luật”, chúng ta lại phải chịu tuân theo “luật rừng của cánh sát giao thông”…. Và không có gì… thì có lẽ đến sáng mai cũng chưa thể kể hết được.

1 tỷ con số quá lớn đối với môt người dân, nhưng lại quá nhỏ đối với một cán bộ, một chính quyền, một cơ quan nhà nước. Người ta không hề lạ gì khi 3.200 tỷ bị “quăng” đi một cách vô tội vạ, hàng loạt hệ thống doanh nghiệp nhà nước, ngân hàng… đua nhau sụp đổ.

Rồi chuyện hoang phí đến mức xin đề xuất xây tượng đài, bảo tàng, cổng chào, quảng trường… vô tội vạ. Xây mà cứ ngỡ rằng đất nước này thừa tiền vậy. Giá mà không có con số nợ công khủng, thì xây đến chục cái, trăm cái, thì dân cũng chịu.

Quyền lực chính trị biểu hiện rõ của việc tạo ra một “giai cấp thống trị” hoàn toàn mới trong xã hội. Về bản chất, nó sẽ không khác địa chủ phong kiến, những nhà tư bản với cái vòi bạch tuộc luồn sâu vào mọi người dân. Để vơ vét, bóc lột sức dân, nhưng miệng luôn nói là những người “đầy tớ của nhân dân”.

Cái lò đã cháy, “củi tươi” cho vào sẽ càng cháy, “củi khô” cho vào vì nhiệt lớn cũng phải cháy. Chỉ sợ, thấy củi mà không dám cho vào lò, thì rồi lò cũng mất “nhiệt” mà tắt.Vì vậy, đừng làm cho nhân dân mất niềm tin vào chính quyền. Nếu không! Khó mà có thể biết được điều gì sẽ xảy ra với những “con sâu đang đục thân cây”.

CTV Đinh Lực

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@quochoi.org
Thích và chia sẻ bài này trên