(Cư dân mạng) - Hôm nay, không thấy ai nhắc về 2 quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống 2 thành phố của Nhật: Hiroshima (ngày 6/8/1945), khiến 140.000 thường dân Nhật Bản thiệt mạng; Nagasaki (ngày 9/8/1945), khiến 74.000 thường dân Nhật Bản thiệt mạng. Bởi người Nhật chỉ nhớ chứ không hận thù!

Hậu quả của nó còn dài hơi hơn, tắm rụi một vùng đất trong phóng xạ. Biết bao người sau đó chịu các di chứng ung thư và muôn vàn thứ bệnh tật khác. Người Nhật kỳ diệu ở chỗ, họ đã “san lấp hố bom” rất nhanh, bằng những thành tựu của chính họ.

Một kỹ sư Australia công tác tại thành phố cảng Kure đã ghi lại hình ảnh đám khói lớn bốc lên từ vụ nổ tại thị trấn Yoshiura thuộc Hiroshima.

Một kỹ sư Australia công tác tại thành phố cảng Kure đã ghi lại hình ảnh đám khói lớn bốc lên từ vụ nổ tại thị trấn Yoshiura thuộc Hiroshima.

Ông Yamaguchi, người được biết đến là nhân chứng sống sót sau vụ ném bom, trước khi qua đời vào năm 2010, đã kể lại toàn bộ những gì khủng khiếp xảy ra của ngày hôm đó. Ông không nghĩ mình còn có thể sống. Sau này, con trai và con gái ông cùng mắc bệnh nặng do tiếp xúc với bức xạ. Năm 2005, con trai ông qua đời vì ung thư khi mới 59 tuổi. Vợ ông Yamaguchi mất khi bà 88 tuổi vì ung thư thận và gan.

“Tôi muốn thế hệ tiếp theo biết những gì chúng tôi đã trải qua. Không ai được phép quên sự tàn phá của 2 quả bom – vũ khí nguyên tử duy nhất được sử dụng trong chiến tranh “, ông nói.

Người ta tìm rất nhiều nguyên nhân Mỹ ném bom xuống hai thành phố của Nhật và sự việc dấy lên nhiều tranh cãi. Nhóm nguyên nhân được xác định: Mỹ trả thù vụ Trân Châu Cảng, Mỹ muốn phô trương sức mạnh hạt nhân với toàn thế giới, diệt phá xít để kết thúc thế chiến. Giáo sư Mark Selden thuộc Đại học Binghamton ở New York, trong một hội nghị do Greenpeace tổ chức tại London đánh dấu 60 năm Mỹ thả bom nguyên tử xuống Hiroshima, ông cho rằng hai quả bom này là toan tính chiến lược của Tổng thống Mỹ Truman: “Một cuộc chạy đua với Nga về độ lớn mạnh vũ khí của Washington”

Dù nguyên nhân gì thì việc tước đi sinh mạng của từng đó thường dân đã là tội ác tày đình. Không và không thể phô trương sức mạnh bằng mạng sống của kẻ khác.
Có lần, tôi có hỏi hai người bạn Nhật Bản về sự kiện này. Rất ngạc nhiên, họ nói rằng, người Nhật chỉ nhớ chứ chẳng thù hận. Họ nhìn một sự kiện đã qua hơn 2/3 thế kỷ với một tâm thế rất bình thản: “Không chỉ Mỹ mà quân đội Nhật cũng phải chịu trách nhiệm trước sự kiện này. Trước đó, Nhật hoàng đã kêu gọi đầu hàng để cứu thường dân, nhưng quân đội vẫn rất cứng đầu. Và cả nước Nhật phải trả giá”

“Cha ông chúng tôi đã chọn im lặng để làm lại trên đống đổ nát, để loài người hiểu sức mạnh của người Nhật như thế nào. Chúng tôi thù người Mỹ thì đâu được gì? Và chúng tôi đi thù người Nhật chúng tôi cũng đâu được gì? Các thế kỷ đi qua, bao nhiêu chinh chiến, thù sao cho hết được?”

Câu chuyện của người bạn Nhật góp phần thức tỉnh tôi, khi nhìn lại một số vấn đề hậu chiến của nước mình. Và nhìn lại về những gì chúng ta đang sống, với thái độ của chúng ta cho quá khứ.

Trẻ con ở đâu cũng vậy, Nhật hay Việt Nam, không có trách nhiệm phải chịu đựng những thù hận của cha ông chúng. Chúng nên được sống bình thường, phải được phát triển bình thường. Không có lý gì, một cậu bé sinh năm 80 trở về sau, một cô bé sinh sau năm 80, lại phải đi đấu khẩu với nhau câu chuyện Việt Cộng hay Cộng hoà. Những trang sách dạy quá sâu về lòng căm thù, những bài hát ca ngợi quá sâu vào việc chém giết mà việc đó, lẽ ra nên gác lại khi sự chém giết hãi hùng đã dần lùi lại trong lớp mờ quá khứ.

Hình như, người Việt Nam luôn cài đặt trong đầu, thế hệ tiếp nối là phải xử lý hết các vấn đề của thế hệ hôm nay, dù đó là một đống bùi nhùi đổ nát của thù hận, của sai lầm, của phá hoại và của cả những tư duy không giống ai. Đấy, Hoàng Sa chúng ta không đòi được thì con cháu đòi. Đấy, tài nguyên tàn phá hết, đời con cháu tính sau. Đấy, nợ công đầm đìa có con cháu trả. Và muôn vàn thứ kinh khủng khác, đang dồn về phía những đứa trẻ đang nằm trong tinh trùng.

Hình như, đời sau cứ như là một bãi rác của đời trước, khi mà người đời trước và đời này “gửi gắm” vào họ quá nhiều thứ mà chúng ta nếu đàng hoàng nhìn lại, thì đó không phải là việc của con cháu.

Việc của con cháu là được sinh ra trong hạnh phúc, trong yên bình, thứ mà chúng ta phải làm cho chúng. Chứ không phải cất tiếng khóc chào đời là một đống thù hận đời cha ông đổ lên đầu. Trong khi đó, tài nguyên kiệt quệ vào túi những ông những bà đời trước tham như không thể tham hơn, ăn của dân không trừ một thứ gì.

Hoàng Nguyên Vũ

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@quochoi.org
Thích và chia sẻ bài này trên