(Chính trị) - Một trong những vấn đề trao đổi thu hút được sự quan tâm của đông đảo đại biểu tham dự buổi Toạ đàm khoa học Luật An ninh mạng và tác động đến các ngành công nghệ, truyền thông và nội dung số: Đánh giá và kiến nghị chính sách do Viện Chính sách và Phát triển truyền thông và Hội truyền thông số Việt Nam phối hợp tổ chức vừa diễn ra chiều nay (21/11), chính là việc xác định: Có hay không việc trùng giẫm về quy định trong nội dung Luật An toàn thông tin mạng và Dự thảo Luật An ninh mạng; Việt đặt máy chủ ở Việt Nam có bảo vệ được doanh nghiệp?

Dự thảo Luật An ninh mạng có trùng lắp với các quy định pháp luật hiện hành? - ảnh 1

Đại tá Nguyễn Văn Thỉnh – Phó Cục trưởng Cục An ninh mạng (Bộ Công an).

Đại diện Ban soạn thảo khẳng định: Không có chuyện trùng lặp!

Đại tá Nguyễn Văn Thỉnh – Phó Cục trưởng Cục An ninh mạng (Bộ Công an), Thành viên của ban soạn thảo Dự thảo Luật An ninh mạng (LANM) khẳng định không có sự trùng giẫm về nội dung hay phạm vi điều chỉnh giữa LANM và Luật An toàn thông tin (LATTT). Ông dẫn đánh giá của Uỷ ban Quốc phòng – An ninh của Quốc hội rằng: “Hai nội dung này tuy có giao thoa nhưng không có trùng giẫm và hoàn toàn không có chuyện xung đột”.

Phân tích cụ thể, Phó Cục trưởng Cục An ninh mạng nhấn mạnh, phạm vi của LATTT tập trung về thuộc tính của thông tin mạng với 3 đặc tính: Nguyên vẹn, bảo mật và khả dụng. Trong khi đó, LANM tập trung vào hoạt động sử dụng không gian mạng, không gây phương hại tới các khách thể, điều đó hoàn toàn khác với LATTTM. LANM đặt nhiệm vụ chính về bảo vệ chế độ và Nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, về độc lập, chủ quyền, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ, an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của các tổ chức, cá nhân.

Thứ hai, Đại tá Nguyễn Văn Thỉnh cho rằng an ninh mạng là một bộ phận chủ yếu của an ninh quốc gia, là trạng thái ổn định, bền vững, được điều chỉnh bởi hệ thống quy phạm pháp luật, về đạo đức, chính trị, đảm bảo trật tự an toàn xã hội trên không gian mạng, trong đó, lực lượng Công an đóng vai trò nòng cốt và hoạt động đảm bảo an toàn xã hội trên không gian mạng.

Theo đó, Đại tá Nguyễn Văn Thỉnh khẳng định: “Những hoạt động này không thuộc phạm vi điều chỉnh của LATTTM. Như vậy, riêng về phạm vi điều chỉnh, chúng tôi đã có sự phân biệt rất rõ. LATTTM chỉ tính đến tính trọn vẹn, khả dụng, an toàn, nhưng các hoạt động gây ra sự xúc phạm, gây nguy hiểm về an ninh thì hoàn toàn LATTTM không thể xử lý, với nội dung được quy định trong luật, không thể tìm ra đối tượng sử dụng không gian mạng để xâm phạm an ninh quốc gia”.

Ngoài những điểm khác nhau về phạm vi điều chỉnh giữa hai luật, Phó Cục trưởng Cục An ninh mạng cho rằng, không giống như LATTTM được dùng để để điều chỉnh toàn bộ hệ thống thông tin trong nước và được chia thành 5 cấp độ, LANM chỉ quy định duy nhất là hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia, dựa trên cá tính chất quan trọng và mức độ thiệt hại có thể xảy ra.

“Đây là hệ thống thông tin của những công trình quan trọng liên quan tới an ninh quốc gia, mục tiêu quan trọng của an ninh quốc gia. Nếu đồng nhất hệ thống thông tin quốc gia trong LATTTM và hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia trong LANM sẽ dẫn đến hệ quả là nhiều mục tiêu, nhiều đối tượng và tầm ảnh hưởng đến an ninh quốc gia sẽ bị bỏ sót hoặc sẽ được áp dụng trong biện pháp bảo vệ không tương xứng”, Phó cục trưởng nhấn mạnh.

Trong LANM có nêu rõ quy chuẩn thì đó chính là quy chuẩn đối với hệ thống quan trọng với an ninh quốc gia, chứ không điều chỉnh tất cả các hệ thống thông tin quan trọng với quốc gia. Hai điều này hoàn toàn khác nhau.

Thêm một lần nữa khẳng định hai nội dung này khác nhau, Phó cục trưởng cung cấp thêm thông tin: LATTTM quy định ứng cứu sự cố thông tin là hoạt động nhằm xử lý khắc phục sự cố gây mất an toàn thông tin mạnh áp dụng chung cho toàn xã hội còn Dự thảo LANM quy định sự hoạt động, phòng ngừa ứng phó các nguy cơ sự cố an ninh mạng chung áp dụng đối với hệ thống thông tin quan trọng của an ninh quốc gia. Và đây là một trong những hệ thống thông tin được áp dụng theo quy định thống nhất về an ninh, không áp dụng trong các quy trình khác.

Liên quan tới các điều cấm, Dự thảo LANM nghiêm cấm các hành vi có khả năng ảnh hưởng tới an ninh quốc gia trật tự an toàn xã hội, làm lộ bí mật nhà nước, xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của các tổ chức, cá nhân. Trong khi đó, LATTTM nghiêm cấm những nhóm hành vi gây ảnh hưởng tới việc đảm bảo an toàn về mặt kỹ thuật, bảo vệ tính bảo mật, tính toàn vẹn và tính khả dụng của thông tin.

Từ các nội dung phân tích cụ thể hơn, Đại tá Nguyễn Văn Thỉnh khẳng định rằng hai nội dung này có sự khác biệt, chứ không hề trùng dẫm, tất nhiên có sự giao thoa, nhưng chủ đạo vẫn là sự liên kết giữa các văn bản luật để làm tốt hơn công tác quản lý, tạo cơ sở để truy tìm đối tượng sử dụng không gian mạng nhằm xâm phạm an ninh quốc gia (?).

Luật an ninh mạng có bảo vệ được doanh nghiệp?

Vấn đề an ninh mạng đang dần trở thành một câu hỏi khó, một thách thức với không chỉ các doanh nghiệp mà cả bộ máy quản lý của nhà nước trong việc xử lý thế nào để hạn chế cái xấu và thúc đẩy cái tốt.

Tác động của Luật đến các doanh nghiệp trong ngành công nghệ, truyền thông, nội dung số. Qua đó đa phần đại biểu lo ngại các quy định luật dẫn tới nguy cơ giảm lợi ích của doanh nghiệp, cũng như đảm bảo quyền lợi an toàn thông tin trong hoạt động kinh doanh.

Luật An ninh mạng,An ninh mạng,An toàn thông tin,Bảo mật,Hacker

Chia sẻ của Thứ trưởng Nguyễn Minh Hồng về dự thảo Luật An ninh mạng.

Thứ trưởng Bộ TT&TT Nguyễn Minh Hồng cũng đặt vấn đề cần xem xét các quy định mới có tính khả thi trong thực tế hay không. Ví dụ cụ thể nhất là quy định yêu cầu đặt máy chủ tại Việt Nam đối với Facebook, Google.

“Các nhà cung cấp dịch vụ này có vô số máy chủ đặt ở khắp nơi trên thế giới. Nếu chúng ta yêu cầu, họ cũng chỉ đặt được số lượng rất nhỏ. Không có gì đảm bảo trên những máy chủ này chỉ bao gồm tất cả thông tin sẽ cung cấp cho người Việt Nam hay thông tin về người sử dụng Việt Nam.”, Thứ trưởng Hồng chia sẻ.

Về vấn đề này Trung tướng Hoàng Phước Thuận, Cục trưởng Cục An ninh mạng, Bộ Công an trong buổi phỏng vấn trực tiếp trên đài truyền hình quốc gia ngày 18/11 vừa qua cũng đã thông tin rằng, chính những quy định như vậy sẽ thuận lợi hơn cho các doanh nghiệp viễn thông xuyên quốc gia và rất công bằng với các doanh nghiệp cả của nước ngoài và Việt Nam.

Cục trưởng Cục An ninh mạng lý giải: Khi mà các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ viễn thông xuyên biên giới đặt máy chủ tại Việt Nam hay văn phòng đại diện tại Việt Nam thì cơ quan chức năng Việt Nam sẽ phối hợp nhanh và hiệu quả với nhà cung cấp dịch vụ trong phòng chống tội phạm và ngăn ngừa chặn các thông tin xấu độc.

Việc đặt văn phòng đại diện có nghĩa là nhà cung cấp dịch vụ là một pháp nhân có nghĩa vụ, quyền lợi công bằng với các nhà cung cấp khác, các hoạt động khác trên các lĩnh vực kinh doanh của các quốc gia khác, cụ thể là ở Việt Nam.

Đặt máy chủ ở Việt Nam có nghĩa là tốc độ truy cập sẽ nhanh hơn, người dùng sẽ được hưởng lợi, Việt Nam sẽ tiết kiệm được băng thông quốc tế hàng tỷ USD mỗi năm.

Một điểm rất quan trọng mà Cục trưởng Hoàng Phứớc Thuận nhấn mạnh là: “Bằng ưu thế về công nghệ thì chính những nhà cung cấp dịch vụ này nắm giữ một số lượng rất lớn, khổng lồ về số liệu người dùng thì dữ liệu là thông tin tình báo rồi. Như vậy dữ liệu của người dùng Việt Nam phải của Việt Nam chứ. Tại sao các thông tin của chúng ta trên Facebook, Google mà chúng ta không quản lý mà lại là nước ngoài quản lý.”

Một lần nữa Cục trưởng Cục An ninh mạng khẳng định trên Kênh truyền hình quốc gia, việc Dự thảo yêu cầu các tập đoàn kinh doanh dịch vụ viễn thông xuyên quốc gia để tăng cường công tác bảo vệ an ninh quốc gia, quản lý dữ liệu người dùng, tức là chủ quyền thông tin thuộc về Việt Nam. Đây là tài sản quý giá của Việt Nam không thể để quốc gia khác nắm giữ.

Hồng Anh (Tổng hợp)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@quochoi.org
Thích và chia sẻ bài này trên